Dược vị

Cóc Mẳn

Tên khác : Cúc mẳn, cỏ the, thạch hồ tuy, nga bất thực thảo, địa hồ tiêu, cẩu tử thảo.

Mô tả

 

Cóc mẳn là một loại cỏ nhỏ mềm, mọc bò lan trên mặt đất ẩm, phân rất nhiều cành, ở ngọn có lông mịn trắng, nhưng toàn thân trông nhẵn bóng, lá đơn mọc so le, hơi hình 3 cạnh, đầu tù, phía cuống hẹp lại, mép có hai răng cưa, có khi 1 hay  3, dài 10-18mm, rộng 6-10mm, gân chính hơi nổi ở mặt dưới lá, gân phụ không rõ, không có cuống. Cụm hoa hình đầu mọc ở nách lá, hoa cái gồm nhiêu lớp, cánh hoa hình ống màu trăng, trên có răng cưa, hoa lưỡng tính ít hơn, tràng hoa hình chuông có 4 răng hình trứng, rộng, màu hơi tím. Quả bế 4 cạnh, có lông mịn nhỏ, mùa hoa các tháng 2-5, mùa quả các tháng 4-7.

Xuất xứ

Mọc hoang ở khắp nơi ẩm thấp, ruộng bỏ hoang tại nước ta.

Tính vị

Vị cay, tính ấm.

Quy kinh

Vào kinh thủ thái âm.

Thu Hái Chế Biến

Nhân dân thường hái toàn cây cả rễ về dùng tươi hay phơi hoặc sấy khô. Không phải chế biến gì đặc biệt.

Hoạt chất

 Trong cóc mẳn có tinh dầu 0,11%, saponin triterpenic 3,1%, sterol, coumarin, acid hữu cơ, acid amin. Các saponin của cóc mẳn được chỉ ra là arnidiol, taraxasterol.

Dược năng

Chữa cảm mạo, hen suyễn, viêm họng, viêm amiđan, ho gà, kiết lị, lở loét ngoài da.

Công dụng

Phòng trị cảm cúm, hỗ trợ điều trị viêm mũi dị ứng, trị ho khan, ho lâu ngày, ho có nhiều đờm kèm khó thở, trị đau mắt đỏ hoặc do viêm kết mạc, giải độc khi bị mụn ngứa, lở loét, hỗ trợ điều trị tăng huyết áp.

Liều dùng

8 – 12g.

Chủ trị

Trừ phong, tán hàn, thắng thấp, thông mũi.

Độc tính

Không độc .

kiêng kỵ - chống chỉ định

Hầu như không kị gì.

Mời bạn bình luận hoặc đặt câu hỏi về bài thuốc này

Bình luận

Có 0 bình luận

Bài thuốc khác

Nhập thông tin của bạn

Top